blog 33 tuoi

Thư gửi cô bé 4 tuổi, chúng ta hòa giải đi

Hôm nay chị 33 tuổi. Một buổi chiều không có gì đặc biệt, chị ngồi nhìn một tấm ảnh cũ, nơi có một cô bé 4 tuổi đang nhìn thẳng vào ống kính với đôi mắt vừa ngơ ngác, vừa có chút đề phòng. Người ta thường nói, vào những cột mốc của cuộc đời, người lớn nên quay về để vỗ về đứa trẻ bên trong, để dọn dẹp những tổn thương và ban phát cho nó một sự bao dung sau cùng. Chị cũng đã từng nghĩ như thế khi cầm bút định viết cho em. Chị nghĩ mình đang ở thế thượng phong của một kẻ đã sống sót, một người lớn đã đi qua đủ giông bão để có quyền cúi xuống thương hại đứa trẻ năm xưa.

Nhưng khi nhìn sâu vào đôi mắt em, chị nhận ra mình đã lầm.

sinh nhat tuoi 33

Chúng ta vẫn thường tin rằng, trưởng thành là một hành trình tịnh tiến, nơi người lớn tích lũy đủ sự thông thái để quay lại cứu chuộc quá khứ. Chúng ta tự phong cho mình làm “bác sĩ” để chữa lành cho đứa trẻ 4 tuổi đầy thương tổn. Nhưng có bao giờ em tự hỏi, tại sao sau gần ba mươi năm, với tất cả vốn liếng của một người trưởng thành, chị vẫn phải mượn danh nghĩa một bức thư để cầu xin một cuộc hòa giải?

Thực ra, người cần được tha thứ chưa bao giờ là em. Kẻ đang mắc kẹt trong phòng thủ, đang ôm giữ những định kiến và sợ hãi không phải là cô bé bốn tuổi ngồi trên chiếc ghế gỗ năm ấy. Mà là chị – người phụ nữ 33 tuổi đang sở hữu một kho ngôn từ nhưng lại chọn im lặng trước những rạn nứt của hiện tại.

Người ta không mất ba mươi năm để trưởng thành. Người ta mất ba mươi năm chỉ để tìm đường quay về với đứa trẻ năm bốn tuổi.

Hãy nhìn vào cách mà ký ức vận hành. Tại sao một biến động từ năm 4 tuổi, khi một đứa trẻ còn chưa kịp định hình thế giới, lại có thể kéo dài cái bóng của nó đến tận năm 33 tuổi? Ký ức không phải là một cuốn album ảnh cũ nằm im trên kệ, nó là một thực thể sống. Khi một tổn thương xảy ra ở tuổi lên bốn, tâm trí non nớt của em lúc đó chưa có đủ ngôn từ để gọi tên, chưa có đủ bộ lọc để phân tích. Sự bất lực đó đông cứng lại, biến thành một dạng năng lượng nguyên sơ nhưng bền bỉ.

Khi chị lớn lên, đối diện với những thất bại của tuổi trưởng thành, một hợp đồng đổ bể, một mối quan hệ tan vỡ, hay nỗi cô đơn giữa lòng thành phố, chị nhận ra việc đối mặt với sự bất lực của chính mình ở hiện tại là quá cay đắng. Và thế là, một cơ chế tự vệ tâm lý tinh vi xuất hiện: Chị đổ lỗi cho quá khứ. Chị dùng em, cô bé 4 tuổi của năm xưa, như một cái cớ hoàn hảo nhất để trốn tránh thực tại. Chị ngụy biện rằng: “Vì năm bốn tuổi tôi từng bị bỏ rơi, nên bây giờ tôi có quyền sợ hãi và đẩy người khác ra xa.” Chị nhân danh việc chữa lành để liên tục khơi lại vết thương, bắt em phải chịu trách nhiệm cho việc chị không thể cảm nhận hạnh phúc ở hiện tại. Chị biến em thành một tấm khiên đỡ đạn cho sự hèn nhát của người lớn.

Nhưng em có lỗi gì đâu? Năm 4 tuổi, em chưa biết đúng sai, chưa biết cách dán nhãn thế giới. Em nhìn cuộc đời bằng một đôi mắt thuần khiết nhất, khóc khi đau và cười khi hạnh phúc. Còn chị của tuổi 33, học đủ thứ lý thuyết tâm lý, triết học, văn học cuối cùng lại dùng chính sự hiểu biết đó để xây lên một bức tường phòng thủ kiên cố, ngăn mình chạm vào sự thật.

Hòa giải không phải là hành động một chiều từ kẻ mạnh ban phát cho kẻ yếu. Đó không phải là việc chị bước qua một cây cầu thời gian, cúi xuống xoa đầu em rồi quay lưng bước tiếp về phía tương lai. Chị hiểu rằng, hai bản thể này chưa từng tách rời để mà cần một cuộc đoàn tụ và song hành. Giữa chị và em chưa bao giờ có một khoảng cách mang tên “quá khứ”.

Tuổi 33 có thể đã hằn lên những nếp nhăn nơi khóe mắt, gương mặt đã mang màu sắc của sự phong sương và những trải nghiệm của cuộc đời. Nhưng nếu bóc tách hết những lớp mặt nạ phòng thủ, những tổn thương tự tạo đó ra, thì đôi mắt nhìn cuộc đời từ bên trong chị vẫn chính là đôi mắt của em năm 4 tuổi. Chị không đi tìm em, vì em vẫn luôn ở đó, trong từng hơi thở, từng phản ứng, từng cái giật mình trước giông bão. Mỗi lần chị thấy lòng mình thắt lại trước một sự từ chối, đó không phải là nỗi đau của tuổi ba mươi ba, đó là tiếng nấc nghẹn của em năm bốn tuổi chưa được gọi tên. Tuổi ba mươi ba đầy từ vựng nhưng chọn im lặng, còn tuổi lên bốn chưa biết gọi tên nhưng lòng đầy bão giông.

Lá thư này, thực chất là một tờ đơn xin nghỉ việc của một cái tôi đã quá mệt mỏi với việc đóng vai người lớn. 33 năm qua, chị đã gồng mình gánh vác những kỳ vọng, mang những chiếc mặt nạ vừa vặn với xã hội, tập cách mỉm cười khi lòng đổ vỡ và giả vờ kiên cường trước những mất mát. Chị mệt rồi, em ạ. Chị không muốn làm người phụ nữ thấu hiểu, chín chắn và toàn năng nữa. Chị viết những dòng này để hạ vũ khí, để thừa nhận sự kiệt sức của mình trước một thế giới quá nhiều luật lệ. Chị không đứng ở vị thế bề trên để bao dung hay cứu chuộc em; chị đang quỳ xuống bên cạnh em, trong căn phòng ký ức ấy, để xin em một đặc ân: Hãy tha thứ cho người lớn – kẻ đã vì sinh tồn mà nhẫn tâm gọt giũa, bóp méo và đánh mất đi sự chân thật bẩm sinh mà em từng có.

Chị sẽ không hứa hão huyền với em rằng từ nay giông bão sẽ ngừng sau cánh cửa, hay người phụ nữ ba mươi ba tuổi này đã đủ quyền năng để che chở cho em một đời bình an. Thế giới ngoài kia vẫn thế, vẫn đầy rẫy những giới hạn, những cái bẫy của sự thỏa hiệp và những nỗi đau không báo trước. Chị vẫn sẽ phải sống tiếp và đối diện với sự phức tạp của lòng người. Nhưng có một điều chắc chắn sẽ thay đổi: Kể từ hôm nay, chị sẽ ngừng đổ lỗi cho em. Chị sẽ không bao giờ chỉ tay vào cô bé 4 tuổi năm ấy để bào chữa cho những bước đi sai lầm của mình ở hiện tại nữa. Chị nhận lấy trách nhiệm về những vết sẹo của mình, tự mang lấy sức nặng của cuộc đời mình mà không bắt em phải cõng thay. Chị trả em về đúng nghĩa của một đứa trẻ: được phép vô tư, được phép yếu đuối mà không phải gánh chịu bất kỳ một bản án tâm lý nào từ tương lai.

Bức ảnh cũ vẫn nằm đó trên bàn. Cô bé bốn tuổi vẫn nhìn chị, im lặng và bất động. Giữa chúng ta không cần một nghi thức hòa giải rầm rộ, không cần một lời tuyên ngôn to lớn để khép lại quá khứ. Chỉ cần một cái nhìn lặng im, thấu suốt và chấp nhận. Chấp nhận rằng nếp nhăn đã hằn, vết sẹo đã mang, và chúng cũng chính là một phần dung nhan của tuổi ba mươi ba rực rỡ lẫn điêu tàn. Chị hòa vào em, em tan vào chị, như chưa từng có sự chia ly.

Hôm nay sinh nhật chị, nhưng có lẽ, đây mới là ngày em thực sự được tự do.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang