Có bao giờ bạn đứng trước gương và tự hỏi: “Nếu ngày đó mình không bỏ cuộc, thì bây giờ mình đang là ai?” Câu hỏi ấy đã đeo bám mình suốt 5, 6 năm qua như một cái dằm âm ỉ. Nó nhắc mình về một giấc mơ viết lách còn dang dở, về một quyết định dừng lại mà mình từng coi là thất bại lớn nhất của tuổi trẻ.
Khoảng 5, 6 năm về trước, mình đã từng học viết với một giáo viên. Lúc đó, mình rất hào hứng, nghĩ mình có thể theo đuổi nghề viết, trở thành một người viết blog, kể những câu chuyện của riêng mình. Nhưng rồi, mình đã bỏ cuộc giữa chừng. Mình đã ngừng viết, ngừng theo đuổi, sau đó mình trải qua rất nhiều công việc và vai trò khác nhau. Có lẽ đến bây giờ, điều bỏ lỡ đó là hối tiếc lớn nhất của mình. Mình đã suy nghĩ về điều đó và tự trách rất nhiều, tại sao mình không kiên trì hơn, nỗ lực hơn, tại sao lại bỏ cuộc?
Cho đến độ giữa tháng 10 năm 2025, mình vô tình đọc được cuốn “Thư viện nửa đêm” của Matt Haig. Cuốn tiểu thuyết đã thực sự chạm vào đúng cảm xúc của mình. Nó nói về những hối tiếc, về mỗi con người trên cuộc đời này đều mang những cuốn sách chứa đầy những lựa chọn đã không xảy ra.
Trước hết, cuốn sách cho mình biết một điều quan trọng: hối tiếc là chuyện thường tình. Không chỉ riêng mình, mà ai trong đời cũng có những điều chưa từng chọn, những cuộc đời chưa từng sống qua. Mình không sai khi hối tiếc, đó là một phần trong cuộc sống mà chúng ta phải chấp nhận.
Điều thứ hai, cuốn sách dạy mình rằng chúng ta không thể sống mãi với quá khứ, chẳng ai có năng lực quay ngược lại thời gian. Nhưng cuộc sống hiện tại thì luôn có tiềm năng, chỉ cần mình chấp nhận nó và nỗ lực thì điều kỳ diệu sẽ xảy ra.
Cuối cùng, mình đã có đủ dũng cảm để cầm bút trở lại, viết ra những điều mình chưa từng dám viết. Trước đây mình hay nghĩ rằng đã muộn để bắt đầu lại. Làm sao mình có thể quay trở lại với giấc mơ viết lách? Nhưng cuốn sách đã làm thay đổi suy nghĩ của mình rất nhiều.
Trước đây, mình cứ nghĩ phải bắt đầu đúng lúc, phải đi một đường thẳng, phải kiên trì từ lúc đầu thì mới có thể đi xa được. Nhưng cuộc sống của mình thì không như vậy. Nó vòng vèo, đứt quãng, có những đoạn tường chừng không liên quan gì đến nhau. Và mình đã từng xem những đoạn lệch hướng đó như một sự lãng phí.
Nhưng giờ nghĩ lại, mình cảm thấy chính những năm tháng đó đã bồi đắp nên vốn sống của mình ngày hôm nay, giúp mình có nhiều chất liệu để viết hơn. Nora Seed trong truyện đã sống qua hàng chục cuộc đời khác nhau để rồi nhận ra rằng: mỗi phiên bản cuộc đời đều có giá của nó, không có con đường nào là dễ dàng và hoàn hảo. Cuộc đời hiện tại mà cô đang chối bỏ là cuộc đời cô cần thực sự sống nhất. Mình cũng vậy, việc mình quay lại với viết lách lúc này không phải là “bắt đầu lại” mà là tiếp tục với một tâm thế vững vàng hơn.
Vậy mình đã thôi tự trách và nuối tiếc như thế nào? Dĩ nhiên là không phải bằng cách tự kỷ ám thị rằng “đừng nghĩ nữa, đừng nghĩ nữa”. Mà mình bắt đầu nhìn nó khác đi. Thay vì tự hỏi “Tại sao ngày đó lại bỏ cuộc?” Mình hỏi “Điều đó nói lên điều gì về mình?”
Và câu trả lời mình tìm được không phải là mình yếu đuối, không đủ kiên trì, hay không xứng đáng. Câu trả lời là: mình đã từng muốn điều này rất nhiều. Đủ nhiều để sau 5, 6 năm, khi đọc một cuốn sách vào một buổi tối bình thường, nó vẫn có thể làm tim mình thổn thức. Hối tiếc tồn tại dai dẳng như vậy là vì ngọn lửa ấy chưa từng tắt.
Có một chi tiết trong Thư viện nửa đêm mà mình không thể quên. Khi Nora cuối cùng chọn quay về cuộc đời của chính mình. Có thể ở đó, mọi thứ vẫn còn rối tung và không phải là cuộc sống dễ chịu, nhưng nó là cuộc đời của chính cô. Cô đã chọn ở lại và tiếp tục với những điều còn dang dở. Đây rồi, đây mới thực sự là điều mình cần. Mình không cần một cuộc đời hoàn hảo hay phải thấy hết cả con đường mới dám bước đi. Mình chấp nhận cuộc sống hiện tại và chỉ cần thấy rõ một đoạn đường ngắn phía trước. Đủ để mình có thể đặt tay lên bàn phím và viết ra những câu chuyện của mình.
Nora Seed đã chọn quay về để sống cuộc đời của chính mình, dù nó rối tung. Mình cũng chọn quay về với con chữ, dù xuất phát điểm lần này có vẻ muộn hơn bạn bè đồng trang lứa. Nhưng viết lách với mình bây giờ không còn là một áp lực phải thành công, mà là một sự tự do được là chính mình, được sai, được sửa và được tiếp tục. Cuộc hành trình mới của mình đã bắt đầu, không phải từ sự hối tiếc, mà từ lòng biết ơn.
Xem thêm: Mình không cố tìm giọng văn riêng nữa
Mình là Huỳnh Trang, mình đang trên hành trình học và thực hành để trở thành người chấp bút và biên tập sách. Trang hiện là thành viên của team Án Thư và cũng đang tham gia một dự án chấp bút thực tế.



